|
Tôi tới Canada vào đúng giữa mùa đông năm tôi mười bốn tuổi. Tôi nhớ rất rõ ngày đầu tiên được người bảo lãnh đưa tới trường học qua những con đường ngập tuyết trắng. Chúng tôi tới trường khi mọi người đã vào lớp. Hành lang vắng lặng nhưng không khí trong trường thật ấm áp. Tuy tôi lúc đó chẳng hiểu gì cả, nhưng tôi thấy gương mặt người hiệu trưởng rất niềm nở và ông đã đưa chúng tôi tham quan khắp trường. Cuối cùng ông dẫn chúng tôi tới gặp cô Janet, và sau này tôi mới biết, cô là cô giáo riêng của tôi. Mọi người bắt tay nói chuyện nhiều lắm mà tôi thì lác đác chỉ nghe được một hai từ thôi. Tôi nghĩ hình ảnh của tôi hồi đó chắc khôi hài lắm. Sự bỡ ngỡ và ngại ngùng của tôi bớt được phần nào nhờ những giọng nói dịu dàng và những gương mặt thân thiện của mọi người xung quanh. Sau ngày đó tôi đi học đều đặn. Cô Janet tận tâm chỉ dạy tôi từng chữ, từng phát âm. Có những lúc tôi muốn khóc vì thấy mọi thứ đều xa lạ. Một ngôn ngữ sao nghe lạ hoắc và khó học quá đi! Trong trường tôi không một người Việt. Tuy các bạn trẻ và thầy cô ai cũng vui vẻ với tôi, nhưng dường như tôi luôn có cảm giác là có một cái gì đó thiếu thốn trong tôi. Cuối cùng thì tôi cũng đã học xong đi làm, lập gia đình và có con như mọi người. Cuộc sống xứ này như đã được dàn xếp sẵn. Giờ giấc quy củ và hiệu quả. Dần dà, tôi đã hòa nhập vào một xã hội mới lúc nào không hay. Dần dà tôi phát hiện mình dùng tiếng Anh nhiều hơn tiếng Việt. Dần dà, tôi thấy một mối đe dọa đang rập rình… Ngày hôm nay con tôi đã mười tám tuổi. Cháu mang giòng máu người Việt Nam nhưng không biết gì về Việt Nam cả. Ðã có nhiều lần tôi trách bản thân nhưng rồi nghĩ lại thì tôi đã tha thứ cho mình. Khi con tôi còn nhỏ, nơi tôi ở rất ít người Việt và đương nhiên không có trường Việt ngữ. Tôi cũng đã từng đi tìm mua những sách vở thiếu nhi Việt Nam nhưng không thấy. Tôi cũng đã thử dạy con về Việt Nam trong những lúc rảnh rỗi. Nhưng con tôi tiếp xúc với các bạn trẻ người bản xứ, xem, đọc và nghe Anh ngữ, nên ngày nay cháu tự xưng và tự hào là người Canadian. Ðiều này cho thấy cháu nó cũng biết tôn trọng và quý hóa nguồn gốc của mình. Nhưng chỉ tiếc rằng, cháu đã không biết gì về nguồn gốc chính của mình. Và chắc chắn sau này, cháu chắt của tôi cũng sẽ không học được gì về nguồn gốc của mình từ nơi cha mẹ chúng. Trong lúc mang thai đứa con thứ hai của tôi, tôi đã quyết tâm không để hiện tượng này tái diễn. Tôi đi hỏi thăm các bạn bè và những cha mẹ có cùng hoàn cảnh. Tôi phát hiện được một điều là tuy không phải tất cả đều có hoài bão chung là bảo tồn và phát huy nền văn hóa Việt Nam, nhưng ai ai cũng muốn con mình nói tiếng Việt, cho dù chỉ là những câu nói đơn sơ nhưng thật dễ thương. Tôi cũng biết thêm rằng giáo án của nhiều trường Việt Ngữ bị hạn chế vì nhiều lý do khác. Thêm vào đó, giữa rừng tài liệu Tây phương muôn hình muôn vẻ, những tài liệu Việt Nam hiện có thiếu sự thu hút cần thiết. Vườn Trẻ được ra đời sau những buổi họp cuối tuần, sau nhiều cuộc tranh cãi và sau những giờ soạn thảo, lập trình thâu đêm. Trong gian đoạn này tôi đã học hỏi thêm được rất nhiều. Ðiều mà làm tôi ngạc nhiên nhất là sự bất thống nhất của cách phát âm và cách đánh vần. Hầu như mỗi trường đều có một tiêu chuẩn khác nhau. Nhóm chúng tôi vì vậy mà đã trải qua rất nhiều cuộc tranh luận sôi động cũng chỉ vì để tìm ra những phương cách thỏa đáng. Tuy vậy, niềm an ủi lớn lao nhất là mọi ngưòi trong nhóm đều có chung một chí hướng – xây dựng một vườn xum xuê nơi mà các em bé có thể vừa học vừa chơi trong lòng và tiếng mẹ đẻ. Dự án Vườn Trẻ chắc chắn không phải là một ý kiến mới lạ. Cái khác biệt của Vườn Trẻ là một vườn hoa đẹp mà hoa lá sẽ lớn lên theo thời gian. Cụ thể hơn là Vườn Trẻ bao gồm rất nhiều mục, hình ảnh rất sống động và màu sắc thật rực rỡ. Những mục trong Vườn Trẻ cũng sẽ được bổ túc qua hệ thống Internet để cùng các em thành trưởng và để thêm phần thú vị. Các anh chị em trong nhóm thực hành đã hợp tác, lợi dụng những phương pháp thông tin khoa học mới và những tài liệu quý giá về tâm lý trẻ em, để tạo thành Vườn Trẻ với một hy vọng là góp một phần nhỏ nhoi vào công việc hỗ trợ và khuyến khích các em bé học chữ Việt. Riêng đối với tôi, công việc này còn mang một ý nghĩa đặc biệt mà tôi đã chia sẻ trong đây. Mong ước thầm kín của tôi là một ngày nào đó, Vườn Trẻ sẽ là nơi mà các em bé ở hải ngoại lưu luyến và gắn bó với cội nguồn của chính mình. Nhưng trước mắt, Vườn Trẻ sẽ là nhịp cầu thông tin nối giữa tôi và con. Bây giờ, những lúc tôi ôm con trong lòng và nhìn cháu chơi vui vẻ trong Vườn Trẻ trên máy điện toán, tôi thấy những thời gian khó khăn vất vả vừa qua đã được đền bù thật xứng đáng. Tôi còn hy vọng sẽ có một ngày cháu có thể cảm thông và chia sẻ được với tôi cái cảm giác thiếu thốn mà tôi cảm nhận hồi trước - cái thiếu thốn tinh thần khi xa quê hương nguồn gốc của mình. Mai đây, tôi sẽ được an ủi hơn vì cháu sẽ biết rõ và tự hào mình là người Việt Nam. Vân Nhi |